Monday, October 31, 2016

TPB Chuẩn Úy Nguyễn Văn Rớt Đoàn Công Tác 68 Nha Kỹ Thuật

TPB Ch/Úy Nguyễn Văn Rớt / 
Đoàn 68 Sở Công Tác Nha Kỹ Thuật BTTM/QLVNCH
24A Ấp Tân Phú
Xã Tân Hòa,Thành Phố Vĩnh Long
Tỉnh Vĩnh Long
Việt Nam
Số điện thoại: 09-3955-3663 





Monday, September 12, 2016

Trương Như Đức Toán 716 Đoàn Công Tác 71




 Hôm nay 9/15/2016 Đức đi băng bột và 10 ngày tái khám

Kính gữi quý NT cùng các anh chị
Đính kèm thư và hình ảnh Chiến Hữu Trương Như Đức bị té và bể bánh chè chân trái
Trung Sĩ Trương Như Đức thuộc Toán 716 của Đoàn Công Tác 71, một người em trong gia đình Nha Kỹ Thuật rất hiền lành và sốt sắng với đồng đội, nay gặp nạn không biết nhờ ai chỉ biết trông cậy nơi quý NT và các anh chị.
Mong được sự gíup đở để giải phẫu vì vết thương rất đau đớn và để lâu sẽ nặng hơn và có thể tàn phế.

Thân mến,
Phạm Hòa

Xin quý C/H chuyễn đến anh em đoàn Công Tác 71 / NKT
Quý NT và các anh chị có thể gữi trực tiếp cho Đức (địa chỉ phía dưới)
hoạc gữi về cho Phạm Hòa và sẽ post hồi báo trên Blog
20514 Toluca Ave
Torrance, CA 90503



Trương Như Đức
153  Đường Lê Văn Hưu 

Thành Phố Đông Hà Tĩnh Quãng Trị
Số phone 01659349111 hoặc 0905036206




On Monday, September 12, 2016 6:08 PM, đức trương như <truongduc13@gmail.com> wrote:



Anh Hoà ơi chân em bây bác sĩ bảo phải phẫu thuật. Không còn cách nào khác. Em lại không có BH nên bsi nói khoang 25trieu.
Em nhờ anh hoặc anh Thương gặp và thông báo tình hình của em xem có giúp được gì cho em.
 
Địa chỉ của em
Trương  như Đức
153duong le văn Hưu T/phố Đông hà tĩnh quãng trị
Số phone 01659349111 hoặc 0905036206

Chúc anh cùng các ch/h sức khỏe hanh phúc
Ngày lên lịch phẫu thuật

Wednesday, May 20, 2015

Người Tù Biệt Kích Bị Lãng Quên Lôi Hổ Trần Văn Chiến / Câu chuyên hy hữu / MX Mai Văn Tấn

  

Danh sách ân nhân
Anh Phan Phong Lãng Đoàn 75 Pháp Quốc $50.00
Kingbee Đặng Quỳnh Nam Cali $50.00 Cash
Kingbee Lụa Nguyễn San Jose $50.00 Ck #1141

NT Nguyễn Phan Tựu Đoàn 72/SCT Colorado $100.00
Anh Lâm Ngọc Chiêu BCH/NKT và thân nhân $130.00

G/Đ NKT Huỳnh Ngọc Thương + Phạm Hòa $100.00

Anh Nguyễn Đức Nhữ Đoàn 75 San Jose California $50.00 Ck # 2309
Kingbee Dương Văn Khải $50.00 ck # 768
Hắc Long Nguyễn Văn Hùng D75/D68 $300.00 ck # 6095
Kiem Ngo Trumbull, Connecticut (AET) Thiếu Sinh Quân $50.00 Ck # 1478
Kingbee Nguyễn Hải Hoàn Milpitas, CA $50.00 Ck # 3109

THƯ CÁM ƠN
Kính Gởi: Hội H.O cứu trợ TPB&QP/QLVNCH .

Gia Đình chúng tôi là Quả Phụ Nguyễn Thị Duyên (Vợ của BK Trần Văn Chiến) cùng cháu Nguyễn Xuân Hoàng, Đã nhận được số tiền: 200 USD  của Hội gởi về giúp chúng tôi lo tang lễ cho chồng tôi là Biệt Kích Trần Văn Chiến.

Gia Đình chúng tôi Xin CHÂN THÀNH CẢM TẠ và TRI ƠN sự quan tâm giúp đỡ từ Quý Hội tới Gia Đình chúng tôi. Trong lúc này, với sự bối rối của Gia Đình, chúng tôi không biết nói gì hơn. Xin Kính Chúc Quý Hội Luôn Dồi Dào Sức Khỏe, nhận nơi đây Lòng Tri Ơn Sâu Sắc của Gia Đình chúng tôi tới Quý Hội .


                                                                                  Kính Thư

                                                         Quả Phụ Nguyễn Thị Duyên
                                                           Cháu Nguyễn Xuân Hoàng.
 Gia Đình Nha Kỹ Thuật phúng điếu đợt 1
Kính Thưa các Bác , các Chú Gia Đình NKT . Hội H.O cứu trợ TPB /QP QLVNCH . Vừa qua, nhận lời kêu gọi trợ giúp cho Tang Lễ của người Biệt Kích Bị Lãng Quên Trần Văn Chiến, từ cháu và Chú Phạm Hòa. Quý Hội H.O cùng các Bác, các Chú trong Gia Đình NKT từ khắp nơi tại Hoa Kỳ, Thương mến và Cảm thông sự ra đi trong Buồn Tủi của một Chiến Hữu năm xưa, có Hoàn Cảnh Khó Khăn tại quê nhà VN . Đã Mở Lòng Từ Tâm, Trợ Giúp cho Gia Đình Chú Trần Văn Chiến một số tiền lớn (Cháu được hưởng lây 80USD). Số tiền này Giúp cho cháu và Gia Đình Chú Chiến, Chu Toàn và hoàn tất được Tang Lễ của Chú Chiến. Cháu Chân Thành Cảm Tạ đến Quý Hội H.O, các Bác, các Chú Gia Đình NKT Hải Ngoại.
                        cháu Hoàng .


 
 Biệt Kích Trần Văn Chiến 

Một Đồng Đội Vừa Ra Đi Trong Khốn Cùng !
Thư liên lạc đầu tiên của cháu Hoàng
 June 6th, 2011

"Kính Gữi : Chú PHẠM HÒA cùng Các Chú Các Bác trong Gia Đình Nha Kỹ Thuật QLVNCH.
Thưa Chú Hòa ! cháu tên là Trai Trung Dũng, đang sống tại Khánh Hòa, Việt Nam. là thế hệ thứ hai đã được sống và hiểu rất rõ về qlvnch, nên cháu rất yêu mến và ngưỡng mộ tất cả các binh chủng qlvnch. Tuổi thơ của cháu trước năm 1975 thường mơ ước sau này khi lớn lên sẽ đi lính này lính kia tùy theo mỗi cái mũ nồi (beret có màu đỏ , xanh , nâu , đen) mà cháu thấy mấy Chú lính đội trên đầu mỗi khi trên đường cháu đi học. Nhưng ước mơ đó của cháu đã bị vùi tắt sau ngày định mệnh của quốc gia. Thưa Chú ! hôm nay cháu mạo muội gữi email này đến Chú để cầu xin Chú và Gia đình Nha Kỹ Thuật giúp cho cháu tìm & xác định danh tính cho một biệt kích quân nhảy bắc trong năm 1968, vì từ năm 1968 cho đến bây giờ người này vẫn thật sự là một chiến sĩ vô danh. Cháu có một vài thông tin về người chiến sĩ vô danh này như sau: cháu có một người Dượng Rễ là chồng của người Cô họ của cháu, tên thật là gì thì trong gia đình kể cả Cô của cháu cũng không rõ ràng lắm, vì khi thì Dượng của cháu nói tên là Phạm Tòng lúc thì nói tên Phạm Chiến, có lúc tỉnh táo thì thấy Dượng của cháu ghi trong tờ giấy bất kỳ nào cái tên Nguyễn Chiến. Vì Dượng của cháu có một khoảng thời gian gần 20 năm sống với tâm thần bất ổn định, hay tìm quên quá khứ trong men rượu. Theo như lời kể của Dượng 10 (mọi người trong gia đình thường gọi bằng tên này theo thứ của Cô họ của cháu) những lúc cháu gợi chuyện thì chuyến công tác mà Dượng của cháu tham gia vào năm 1968, tháng nào cháu không rõ, toán công tác đã bị phát hiện và phục kích, sau khi nhảy dù xuống thì bị mắc trên cây nên đã bị bắn nát thây ở trên cây, còn lại là Dượng 10 của cháu, bị bắt sống, bị lưu đày qua rất nhiều trại tù khắp miền bắc, bị tra tấn dã man gãy một cánh tay nhưng không được chữa trị nên sau khi lành thì cánh tay bị cong như hình chữ V, trong những năm đó có hơn một năm bị nhốt trong buồng cách ly không tiếp xúc với người, Dượng của cháu nói rằng đã quên đi tiếng người sau khi được đưa ra khỏi buồng cách ly, vì vậy sau khi về miền nam thì giọng bắc lí nhí của Dượng rất khó nghe. Dượng của cháu được thả về năm 1982, trên chuyến tàu lửa xuôi về nam năm đó, Dượng của cháu bị giật mất túi xách, trong đó có giấy tờ tùy thân sau khi ra tù. Từ năm 1982 cho tới nay, Dượng của cháu sống ngoài vòng pháp luật, nghĩa là không có một giấy tờ gì để gọi là được trả quyền công dân, để được nhập hộ khẩu vào một địa phương nào đó bất kì, khi lập gia đình rồi có hai đứa con cũng không làm được hôn thú cho mình và khai sinh cho con, tội nghiệp nhất là hai em của cháu bị thất học vì không có giấy khai sinh . Quan trọng nhất là không thể chứng minh được mình là một BKQ thuộc Nha Kỹ Thuật và cũng không thấy chiến hữu nào năm xưa tìm tới thăm hỏi. từ năm 1983 sau khi lập gia đình với Cô của cháu cho tới bây giờ, Cô Dượng của cháu sống bằng cái nghề làm gạch xây dựng và cả gia đình cũng cư ngụ luôn trong mỗi cái lò gạch nào mà cả nhà đang làm việc, vì không có đất vườn nhà cữa ổn định, không có hội đoàn đoàn thể nào từ phía bên này hoặc phía bên kia giúp đỡ gì hết, nên phải chấp nhận sống khổ nhục như vậy. 


Kính Thưa Chú ! thư cháu quá dài phải không? cháu nghĩ rằng với một số thông tin về người Dượng tội nghiệp của cháu như vậy, thì cũng chưa đầy đủ lắm, khó mà để được Chú cùng Gia Đình Nha Kỹ Thuật điều tra xác minh giùm cho Dượng của cháu. Nhưng cháu rất mong khi đọc thư này của cháu gữi, Chú và Gia Đình Nha Kỹ Thuật có một sự cảm thông cho người chiến hữu của mình đang gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống hiện tại mà ra tay trợ giúp. Vì cháu được biết là trong gần một tuần nữa thì Nha Kỹ Thuật qlvnch có một kỳ Đại Hội lớn trong năm 2011 này. Sau cùng , Cháu xin chúc sức khỏe đến Chú cùng Gia Đình Nha Kỹ Thuật luôn dồi dào, có một kỳ Đại Hội thành công rực rỡ trên tinh thần: 


Một Ngày Lôi Hổ Một Đời Lôi Hổ. 

Cháu cũng mong nhận được hồi âm từ Chú qua địa chỉ email này của cháu ."

Ngay sau khi nhận tin của cháu Hoàng chúng tôi liên lạc với Thép Đen Đặng Chí Bình, người Tù Kiệt Sức Nguyễn Hữu Luyện, một số quý anh thuộc Sở Bắc Nha Kỹ Thuật và cuối cùng là anh Hà Văn Sơn Georgia, nhờ có hình của anh Chiến và mọi người đều xác nhận anh Chiến thuộc Chiến Đoàn 1 và khi bị bắt làm tù bình và được chuyển giao ra Bắc và giam chung với các anh Sở Bắc Nha Kỹ Thuật các anh còn cho biết anh Chiến còn có một biệt danh là "Chiến Củ" vì anh thường nhặt những củ khoai và củ mì trong những năm tù tội nơi miền bắc.
Khi liên lạc với anh Chiến lúc anh đang cư ngụ tại khu rừng lá thuộc tỉnh Bình Tuy ngày xưa, vì không có địa chỉ cũng như hộ khẩu và căn cước nên việc trao tiền phải qua trung gian, có lần các em từ Phan Thiết đi xe gắn máy vào rừng lá vào trao tiền mặt và anh Chiến cứ nghi ngờ công an nên không tiếp xúc.
Anh Chiến tuổi đã ngoài 70 và lao động thật cực khổ phải đào những khối đất sét cho vào khung gạch và cho vào lò nướng, công việc rất nặng nhọc và anh xin giúp anh một việc quan trọng, anh cần tài chánh để về nguyên quán Khánh Hòa và một nơi khả dĩ có thể cư ngụ sau đây là thư của chị Chiến .


và đây là nhắn tin post trên Blog TPBNKT

"Biệt Kích Trần Văn Chiến nhân viên công tác thuộc CCN Chiến Đoàn 1 Xung Kích. Trong chuyến công tác vào khoãng giữa năm 1968 Toán đụng địch vùng Đức Cơ, Tân Cảnh, anh bị thương nặng và bị bắt làm tù binh và bị giam giữ trong những trại tù binh dành cho Biệt Kích tại miền Bắc, anh bị giam giử chung với các Toán Nhảy Bắc trong chương trình Oplan 34A. Anh được trả về nguyên quán " Tỉnh Khánh Hòa" vào năm 1983 và bị mất toàn bộ những giấy tờ tùy thân. Trong chương trình Định cư tại Hoa Kỳ vào năm 1996 do Thượng Nghị Sĩ John Mc Cain chủ xướng anh không hề biết, mà nếu có biết thì cũng không còn giấy tờ vì đã bị móc túi mất sạch.
Trong 30 năm sau ngày tù tội anh và gia đình sống không hộ khẩu và gia cư làm nghề gạch trong khu rừng lá Bình Tuy.
Trước khi định cư tại Hoa Kỳ Lôi Hổ Huỳnh Ngọc Thương và các anh thuộc chiến đoàn 1 có đến rừng lá để thăm anh Chiến.
Chúng tôi đã giúp BK Trần văn Chiến để trở về nguyên quán cách đây vài năm, và hàng năm vẫn đều đặn gữi giúp TPB/ Biệt Kích Trần Văn Chiến. Xin kèm lời nhắn tin của cháu Hòang từ Khánh Hòa VN."

"Thưa Chú ! Người tù BIỆT KÍCH BỊ LÃNG QUÊN Trần Văn Chiến đã qua đời vào lúc 11 giờ 15' ngày 16 - 05 - 2015 .Sẽ Hỏa Táng lúc 16 giờ ngày 18 - 05 - 2015 . Gia Đình rất Khó Khăn . Con xin Chú Hòa thông tin : Gia Đình NKT tại Hải Ngoại Trợ Giúp (Hoặc Phúng Viếng) một phần kinh phí, để Gia Đình của Chú Chiến lo An Táng  ? con xin ý kiến của Chú Hòa. Con Mong Chú Hòa luôn Vui Khỏe , bên cạnh Chú luôn có các Niên Trưởng, Bạn Bè Đồng Đội, và lớp Hậu Duệ như chúng con Luôn yêu Thương và Tin Tưởng trước những công việc, mà Chú Hòa đã và đang làm .
cháu Hoàng. "

Lời kêu gọi của Làng Câu AET:

Làng Câu AET:  Tuy  anh Chiến  không  phải là người  cùng Toán (Recon Team)  với chúng tôi tại Chiến Đòan 2 Xung Kích (CCC),  nhưng  anh  cũng là 1 anh em đồng đội  Lôi-Hổ, là một chiến hữu vô danh trong QL.VNCH,  và  nếu so với sự bất hạnh mà anh em  chiến Hũu QLVNCH nói chung phải gánh chịu trước và sau khi mất nước  thì trường hợp của  BK Trần Văn Chiến có lẽ là bi thảm nhứt, ngòai phần  bị kỳ thị  đày đọa  trong đói nghèo, một xã hội không có chỗ đứng dành cho anh, và cho đến chết anh vẫn là người lưu vong trên chính quê hương mình.

            Ông Bà ta có dạy con cháu " Con mình ăn thì hết, nhưng người ta ăn thì còn ..." xin anh em trong  gia đình CTSQ và anh chị em  ở khắp nơi dù quen hay lạ, xin  mở  lòng mà cố gắng giúp  đỡ gia đình người Biệt-Kích khốn khổ  cũng như hết sức xứng đáng này và cũng là cách  tạo phước đức cho con cháu về sau. Xin chân thành cám ơn tấm lòng từ tâm của mọi người.

CTSQ. Làng Thủy Triều

Cựu Liên Tóan Trưởng : Hỏa-Lôi, Phong Lôi và Thần Lôi.

CĐ2XK/ CCC/ 1969-1972.


Ngay sau khi nhận nhắn tin và chúng tôi đã nhận đóng góp từ bốn phương trời như Pháp Quốc, Tân Tây Lan, San Jose California, Colorado, Houston Texas, Las Vegas của các gia đình chiến hữu như Chiến Đoàn 1, Chiến Đoàn 2, Sở Công Tác, Kingbee, Hội H.O. 
Món quà nhỏ do sự đóng góp mọi nơi đã sưỡi ấm gia đình tang quyến, Bà quả phụ Trần Văn Chiến và các con cháu cũng vui lây khi biết được lòng quan tâm từ tất cả mọi người, với số tài chánh phụ giúp gia đình lo chu đáo cho tang lễ và phần còn lại như một món quà của quý Anh Chị trao đến gia đình một chiến hữu một biệt kích Nha Kỹ Thuật bị lãng quên trong và sau cuộc chiến.

Đám Tang BK Trần Văn Chiến ( tù Cộng Sản Bắc Việt )

Bà Quả Phụ Trần Văn Chiến cùng 2 con trai
 
Bà Quả Phụ BK Trần Văn Chiến     


Câu chuyện hy hữu 

MX Mai Văn Tấn


Nhớ mãi một câu chuyện tôi cứ nghĩ không bao giờ xẩy ra trong đời người. Nhưng nó đã xẩy ra một cách hết sức bất ngờ trong những ngày lao tù dưới chế độ CS ở miền Bắc Việt Nam. Hình như một sự mầu nhiệm nào đó để ngăn cản những người CS bớt làm điều ác để mọi người bớt nguyền rủa và chính bản thân cũng như gia đình họ gặp những điều an lành hơn. Câu chuyện khó có thể tin và ngoài sức tưởng tượng của con người.
       Những ngày tháng ở trại tù cải tạo (trại 2 liên trại 2) Hoàng Liên Sơn, gần bản Mường Côi thuộc huyện Nghiã lộ. Ngày ngày đoàn tù lao động như lấy gỗ, chặt giang, nứa, củi… hoặc đi nhận thực phẩm ở Phù Yên đều đi ngang qua các nhà của dân chúng ở hai bên đường. Họ là thành phần bị chỉ định cư trú mà CS gọi là “Khu Kinh Tế Mới“. Có những người từng làm việc hoặc ở trong quân đội của chính phủ Pháp. Những người sống dưới chế dộ cộng sản nhưng không đúng đường lối hoặc quan điểm. Tóm lại những người mà chế độ cho là nguy hiểm, xét lại hay có hại đối với chế độ, thêm vào đó là người dân bản xứ.
Ðặc biệt mỗi lần ngang qua nhà anh Trung (anh bị thương ở tay cử động khó khăn, VC gọi là Trung Khều làm nghề thợ may), quản giáo và vệ binh (danh từ VC) hay ghé lại nhà anh ngồi nghỉ, uống nước chè hút thuốc lào và tán gẫu. Nhân tiện những người tù cũng ngồi la liệt hai bên đường trước cửa nhà anh để nghỉ. Anh hay đem thuốc lào và nước để anh em dùng. Thời gian này anh em nghiện thuốc lào bất đắc dĩ vì không có thuốc lá. Mặc dầu trong bụng lúc nào cũng cồn cào vì cái đói triền miên, nhưng thuốc lào hình như cần thiết hơn. Thấy sự đối xử anh Trung rất khác biệt với những người khác. Ðó là điều hiếm hoi trong một chế độ lấy lừa dối làm chính, xem mạng người như cỏ rác và đầy hận thù. Các con của anh cũng khác xa với “cháu ngoan bác hồ” [mất dạy không chỗ nào nói nổi], không bao giờ gọi chúng tôi là “thằng tù”.
Một lần chúng tôi ngồi nghỉ trước nhà anh trên lề đường để uống nước và hút thuốc lào do con anh mang đến. Nội quy cấm không được tiếp xúc với dân, nếu vi phạm sẽ bị cùm trong nhà kỷ luật vì vậy mọi sự tiếp xúc phải lén lút đừng để bọn cán bộ bắt gặp. Nhân tiện tôi hỏi cháu sao không gọi các chú là “thằng tù“ giống như các đứa trẻ khác. Cháu trả lời “Bố cháu dạy các bác các chú là thành phần học thức miền Nam, vì vận nước phải đi tù chứ không có tội tình gì cả. Các con phải đối xử lễ độ với họ và tôn trọng họ“. Thấy sự việc càng ngày xẩy ra không đơn giản, phải có nguyên do sâu xa nào đó mà tôi chưa biết. Trong đầu tôi tự hỏi mãi “tại sao”, mà chính tôi chưa bao giờ trả lời được. Lúc bấy giờ trong trại khoảng 300 tù nhân chỉ có 2 người là TQLC, tôi và anh Nguyễn Văn Ðốc. Nhưng anh Ðốc làm thợ rèn không bao giờ ra khỏi trại, chỉ một mình tôi TQLC lao động ngoài trại (Anh Ðốc đã mất vài năm nay tại Houston.)
Mãi đến ngày gần Tết năm 78, tôi được trại giao công tác lấy lá dong mang về trại để gói bánh chưng cho bộ đội lẫn tù nhân. Tôi đi ngang qua nhà anh, thấy anh ra hiệu tôi xuống suối trước cửa nhà anh, rồi anh đi theo xuống gặp tôi và lại ngồi gần tôi. Một lúc rất lâu anh không nói năng gì cả. Tôi thấy anh ngồi trầm tư và suy nghĩ, đôi mắt nhìn tôi chăm chú. Tôi ngồi im lặng tôn trọng sự suy nghĩ cuả anh. Một lúc sau anh bắt đầu kể với giọng trầm buồn.
- “Năm 73 sau ngày ngưng chiến, một buổi sáng nhiều sương mù, tôi đi theo bờ biển để tìm cua, ốc tại thôn Gia Ðẳng. Vì không kiểm soát được nên tôi lọt qua phòng tuyến của anh và bị các anh bắt được. Tôi rất lo ngại là sẽ bị các anh đánh đập, nhưng ngoài sức tưởng tượng của tôi, các anh đã đưa thuốc cho tôì hút và tử tế đưa tôi về BCH của các anh. Tôi được một anh lính Thủy đánh bộ mang quân hàm Thượng úy hay Ðại úy gì đó, tôi không biết chắc chắn lắm, dẫn tôi ra Huế để ăn uống và xem chiếu bóng bằng xe ôtô con. Thú thật anh, trong lòng tôi vô cùng cảm xúc cách đối xử tử tế của các anh. Nhưng tôi không thể ở lại với các anh mặc dù tôi rất muốn, vì các anh cũng biết tôi còn gia đình hiện đang sống bên kia và sẽ bị trù dập nếu tôi là hàng binh. Sau một ngày đi chơi rất thoải mái tôi được các anh trả về đơn vị tôi. Từ đơn vị của các anh tôi chạy về đơn vị tôi. Thú thật tôi không ngờ các anh không bắn theo tôi mà thực sự có ý định thả tôi. Tôi về phải làm tờ kiểm điểm và phải nói lên sự đối xử tàn ác của các anh. Thú thật anh lương tâm tôi rất xẩu hổ nhưng không viết như vậy không được.
Rồi đến ngày “Giải phóng miền Nam“, tôi bị phục viên và được chỉ định đem gia đình về đây sinh sống. Tôi nghĩ chế độ nào dù bạo tàn hay nhân đạo theo thời gian cũng phải thay đổi, con người dù sống một thế kỷ rồi cũng mai một đi. Chỉ có tình người là trường tồn vĩnh cửu, mặc dầu chế độ và xã hội hiện tại rất hiếm hoi. “Hùm chết để da, người ta chết để tiếng“. Ngày hôm nay tôi đối xử tử tế với các anh là vì tôi nhớ mãi sự tử tế của các anh đối xử với tôi, mà trong tư tưởng tôi luôn luôn bị nhồi nhét các anh là thành phần ăn gan uống máu đồng loại. Tôi nghe bộ đội nói tên anh và cho tôi biết anh là “Lính Thủy đánh bộ“ trốn trại vừa bị bắt lại còn đang kỷ luật.
Ngày hôm nay tôi kể cho anh nghe câu chuyện này mà tôi đã giấu kín từ lâu. Tôi biết anh là lính thủy đánh bộ nên thổ lộ cảm nghĩ của tôi vì tôi tin anh cùng đơn vị đã bắt tôi cũng đã biết hoặc đã nghe chuyện này. Tôi muốn nói với anh lời cuối, anh nên giữ gìn sức khoẻ, đừng có trốn trại mà sẽ không bao giờ thoát được mà chỉ thiệt thân, hãy chờ đợi ngày về với gia đình. Tôi không biết thời gian nào nhưng tôi nghĩ rằng sẽ lâu lắm. Ðiều tiên quyết là anh phải còn sống mới về sum họp với gia đình, anh nên nhớ điều hết sức quan trọng này.”
Sau khi nói xong anh đưa tôi gói xôi và trở lại nhà, và nói “Anh ăn đi tôi không có gì hơn để giúp anh.” Trong khi vừa ăn xôi vừa nghĩ lại những lời tâm sự của anh.
Ðúng là năm 73 sau khi có lệnh ngưng chiến tại chỗ đơn vị của Thiếu Tá Trần Quang Duật, Tiểu Ðoàn Phó TÐ1/TQLC có bắt được 1 tù binh đi lạc vào tuyến phòng thủ của TÐ1 ở thôn Gia Ðẳng. Sau khi giải giao về BCH/LÐ/258 đang đóng ở Hội yên. Lữ đoàn Trưởng Ðại Tá Ngô Văn Ðịnh đã xin lệnh cấp trên để đưa anh ra thị xã Huế ăn uống vui chơi mong tìm hiểu thêm tin tức và mong anh ta hồi chánh. Tôi được cấp xe, tiền để đưa anh ra Huế ăn uống và xem chiếu bóng. Tôi không hỏi tên anh vì tôi nghĩ anh sẽ nói tên giả. Ðầu tiên ăn phở anh ăn ngon lành như chưa từng được ăn ngon như thế, được uống cà phê, hút thuốc lá và đi xem chiếu bóng. Trước khi về tôi đưa anh ra quán chè ở cồn Hến để anh giải lao và nhìn đồng bào ta nhộn nhịp qua lại. Anh đăm chiêu và tận hưởng những gì được ưu đãi, chắc anh nghĩ trong đời anh khó có dịp được hưởng lần nữa. Một lúc anh nói với tôi: “Các anh tử tế lắm, ăn uống rất ngon và thành phố tấp nập. Tôi thích lắm, nhưng tôi không ở lại với các anh được vì tôi còn gia đình đang sống bên kia”.  Trên đường trở về tôi được lệnh trả anh về cho TÐ1/TQLC để đơn vị này thả anh tại nơi bắt anh để anh trở về đơn vị.
Biết rõ và nhớ rất rõ từng chi tiết theo lời tâm sự của anh. Nhưng suốt thời gian nghe anh tâm sự, ngồi lặng yên tôi lắng nghe. Không xác nhận cũng như không nói lời nào cả. Ở tù với CS một thời gian tôi thấm thiá sự gian trá lừa lọc và tàn ác của họ. Năm 1979 khoảng tháng 7 trời rất là nóng bức từng cơn gió Lào làm cháy da thịt. Tôi xuống suối để rửa mặt cho đỡ nóng bức. Anh xuống theo và gặp tôi. Anh Trung đưa cho tôi 2 củ khoai lang đã chín, vài viên kẹo, một nắm thuốc lào và nói: “Tôi chỉ có thể giúp anh bấy nhiêu, anh cũng biết là mọi người rất nghèo, không dư dả như miền Nam của các anh. Tôi nghe 5 người trốn trại sẽ được di chuyển đến trại khác vào ngày mai. Tôi chúc anh may mắn, và tôi nghĩ chúng ta khó có ngày gặp lại. Mong anh giữ gìn sức khoẻ”.
Tôi suy nghĩ sự chuyển trại là một tin không bao giờ cho tù nhân biết, nếu tiết lộ sẽ có biện pháp kỷ luật ngay. Chắc là anh tin tôi mới cho tôi biết. Tôi bèn nói nhanh với anh vì ngập ngừng thì tôi sẽ không bao giờ dám nói: “Người Lính Thủy Ðánh Bộ mà anh kể chính là tôi”. Nói xong tôi chào anh và quay lưng lên đường nhập chung với đội.  Ðúng ngày mai, 5 người chúng tôi chuyển về liên trại nhập chung với những người trốn trại ở các trại khác di chuyển về trại Phú Sơn 4 Bắc Thái để công an quản lý. Tôi nhớ mãi hành động cũng như cách cư xử thân thiết và tử tế của anh. Tôi nguyện trong lòng một ngày nào đó, nếu còn sống sót để trở về với gia đình tôi sẽ tìm gia đình anh để thăm.
Mãi đến cuối năm 87 tôi mới được thả ra khỏi trại cải tạo về với gia đình. Về đến nhà bao nhiêu chuyện phải lo: lo ăn, lo mặc, lo chỗ ở, lo kiếm tiền để sinh sống cho chính mình và gia đình mình. Sau đó phải lo giấy tờ hồ sơ để xuất cảnh. Bao nhiêu chuyện phải gánh vác không còn thì giờ nghĩ đến gia đình anh Trung cho đến khi gia đình tương đối ổn định sau khi được định cư ở Hoa Kỳ.
Năm 1994, nhân một chuyến làm ăn ở Kuala Lumpur (Malaysia) với 1 người Hoa quốc tịch Mã Lai. Trong khi chờ đợi hợp đồng với 1 xưởng mộc, anh ta hỏi tôi có muốn về thăm viếng VN hay không. Tôi không có ý định về VN vì chế độ CS còn tồn tại, cha mẹ tôi đã qua đời, hơn nữa tôi mới rời đất nước một thời gian ngắn khoảng 4 năm, không có lý do để về VN. Bỗng tôi nghĩ đến anh Trung tôi đổi ý muốn về VN một chuyến. Sau vài ngày ở Saigon, tôi tìm cách đi ra miền Bắc đến tỉnh Hoàng Liên Sơn tìm gia đình anh Trung. Ðáng tiếc cảnh vật cũng như người đã thay đổi, không có cách gì tìm lại được gia đình anh. Tôi trở lại Saigon trong lòng vô cùng hối tiếc và ân hận. Nhưng tôi nghĩ mọi việc đều được thượng đế an bài, tôi cố công đi tìm nhưng không gặp được cũng là do ý trời. Lý luận như thế để lường gạt lương tâm được yên ổn không còn bứt rứt nữa.
Vài ngày sau đó không có chuyện gì để làm, hơn nữa Saigon nóng bức và chật chội, tôi có ý định về miền Tây chơi. Tôi ra bến xe Tân cảng Phú lâm mua vé xe về Cần thơ.
Trong khi chờ đợi xe khởi hành, tôi ngồi quán uống nước nhìn người qua lại tấp nập và vội vã hình như thời gian không đủ đối với họ. Bỗng nghe 2 anh khuân vác giành mối gây nhau bằng giọng Bắc mà theo kinh nghiệm xương máu của tôi đúng là giọng Bắc Kỳ năm 75.
Hai anh cãi nhau nhiều, nhưng chỉ một câu làm tôi chú ý và ngạc nhiên. “Mày, con Trung Khều, bố con mày là thành phần phản động phải sống ở vùng núi, không được sống vùng đồng bằng như gia đình tao, tao không xem mày ra gì c...” Câu nói này làm trong đầu óc tôi hiện lên hình ảnh quen thuộc xa xưa, nhưng không biết chắc đúng hay không.
Ðợi 2 anh cãi xong lại gần anh bị anh kia mắng, tôi hỏi: “Anh quê ở đâu mà vào Nam làm nghề khuân vác”. Anh nhìn tôi ngỡ ngàng và đôi chút ngạc nhiên. Tôi bèn mời anh lại chỗ tôi ngồi và gọi nước cho anh.
Một lúc sau anh ta tâm sự, “Gia đình tôi trước ở Mường Côi tỉnh Hoàng Liên Sơn. Sau đó cả gia đình di chuyển về Phủ Lý tỉnh Nam Ðịnh để sinh sống. Nhưng cuộc sống quá khổ thiếu thốn đủ thứ, gia đình quá nghèo nên tôi định vào Saigon để kiếm tiền giúp gia đình.”
Tôi bèn hỏi “Hồi nẫy tôi nghe anh kia nói bố anh là Trung Khều phải không?”
Anh nhìn tôi và nói: “Bố tôi là bộ đội phục viên, tay bị thương nên mang tật”.
Tôi bèn nói bố anh làm nghề thợ may phải không?
Anh ngạc nhiên hỏi vì sao tôi biết. Anh nhìn tôi chăm chú và nói “Bác là Việt kiều ở nước ngoài về phải không?”
Tôi hỏi tại sao anh lại đoán chắc như thế. Anh bèn chỉ đôi giầy tôi đang mang và nói “Ða số người ta chỉ mang dép mà bác lại mang giầy Adidas”.
Tôi mỉm cười nói với anh ta “Tôi cũng ở Mường Côi Hoàng Liên Sơn 3 năm”.
Anh cười nói “Bác nói giọng Nam rặt sao lại ở Hoàng Liên Sơn?”.
Tôi bèn nói tôi ở tù cải tạo ở đó. Anh ta mừng rỡ nói, “Bác ở trại tù 9 căn bị cháy hết đó phải không?” Tôi nói phải, anh nhớ dai lắm.
Anh ta nói thêm: “Các bác các chú ở trong trại đó lao động ngang qua nhà cháu, hay nghỉ hai bên đường trước cửa nhà để uống nước và hút thuốc lào”.
Tôi liền nghĩ: “Khổ công lặn lội đi tìm không được, tình cờ lại gặp cố nhân”. Tôi bèn hỏi thăm bố mẹ anh ta. Anh ta kể: “Bố cháu bây giờ yếu lắm, di chuyển đi lại khó khăn, không làm gì cả. Chỉ có mẹ cháu buôn bán ngoài chợ Phủ Lý nhưng không đủ ăn. Không có vốn làm sao kiếm tiền được. Gia đình cháu rất vất vả và nghèo khổ.”
Tôi lấy 200 đồng (Dollars) để giúp anh và gia đình anh và gửi lời hỏi thăm bố mẹ anh… Tôi nói tên tôi cho anh biết và nghĩ rằng bố anh có lẽ còn nhớ. Tôi viết địa chỉ cho anh để sau này anh có thể liên lạc được với tôi.
Sau 7 ngày lang thang ở VN, tôi trở lại Malaysia để tiếp tục công việc làm ăn... Trong lòng tôi thực sự thơ thới, hân hoan cũng như tràn đầy hạnh phúc, như vừa trút bỏ gánh nặng ngàn cân trên vai và đã thực hiện được điều tâm nguyện của mình. Mọi việc lặng lờ trôi vào quá khứ và tôi quên bẵng đi một thời gian.
Năm 1995 khoảng tháng 5, tôi nhận được một lá thư. Lời lẽ trong thư là lời lẽ của một anh bộ đội miền Bắc đã phục viên. Tôi muốn gìn giữ từ ngữ của anh dùng để người đọc có ý niệm rõ chứ tôi không có ý dùng từ ngữ VC…..
“Tôi được con tôi kể lại, anh tặng cho nó và gia đình tôi một số tiền quá lớn đối với trí tưởng tượng của tôi. Tôi nghĩ trong chế độ xã hội hiện nay rất thiếu tình người, không ai cho tôi một số tiền lớn lao như thế và đối xử tử tế như anh vậy. Nhờ đó vợ tôi có số vốn buôn bán, cuộc sống đỡ hơn trước nhiều lắm. Thật sự bây giờ tôi không thể nào hình dung được hình ảnh của anh, hình như thời gian đã làm cho tôi quên mất. Nhưng việc làm của anh đã giúp cho tôi “một ấn tượng bức xúc” không bao giờ tôi quên được. Tôi rất mừng cho anh và gia đình anh đã thoát khỏi sự cùng cực đau khổ. Là nạn nhân của một chế độ bất nhân, tàn bạo và hận thù nhưng mọi người trên thế giới mở rộng vòng tay giúp đỡ. Chế độ đó, tôi đã phục vụ cả cuộc đời tôi và hy sinh xương máu để bảo vệ.
Cuối cùng tôi xin nói với anh rằng. Thuyết nhân quả của nhà Phật đã đánh tan bức tường vô thần trong đầu óc tôi. Bây giờ sự suy nghĩ của tôi vào giờ phút còn lại của cuộc đời hoàn toàn thay đổi hẳn. Tôi tin tưởng hoàn toàn vào câu nói của nhà Phật “Gieo nhân nào hưởng quả nấy”
Tôi thành thật cảm ơn anh. Sự tử tế của anh đã làm biến đổi con người tôi thành người tốt như hiện nay, theo ý tôi nghĩ…....

Sunday, April 19, 2015

TPB : Đỗ - Văn - Lật

TPB  : Đỗ - Văn - Lật .
Số quân:  61/700.241  .  Cấp bậc  : trung sĩ 1 HQ/QLVNCH

Cụt 1/3 cẳng chân trái. Bị thương năm 1972







Kính Thưa các Bác, các Chú trong Đại Gia Đình NKT. Chú Đỗ Văn Lật là tpb/qlvnch, chưa có hồ sơ nhận quà yễm trợ từ các Hội Đoàn Ái Hữu tại Hải Ngoại, cho tới khi gặp cháu nhờ chuyễn hồ sơ đến GĐ/NKT. Được biết hồ sơ được chấp thuận và Chú Lật đã nhận được hai phần quà yễm trợ. Cháu xin thay mặt Chú Lật, Chân Thành Cảm tạ các Bác, các Chú trongGĐ/NKT đã nhanh chóng yễm trợ cho đồng đội của NKT. Cháu Kính Chúc các Bác, các Chú Luôn Dồi Dào Sức Khỏe, Thân Tâm Thường An Lạc.
                                             cháu Hoàng .

Friday, March 20, 2015

Tang Lễ Biệt Kích Trần Khánh







 Video Lễ Phủ Quốc Kỳ VNCH 
Biệt Kích Trần Văn Khánh






Kính Gửi:
- Qúy Niên Trưởng
- Anh Chị Em Trong Đại Gia Đình Nha-Kỹ-Thuật Và G/Đ King Bee 219.
Trích Yếu: Tường Trình  Các Việc Liên Quan  Đến Tang Lễ  Cố BK Trần Văn Khánh.
Thưa Qúy Niên Trửởng và Anh Chị Em thân kính,
Chĩ trong vòng trên dưới 24 tiếng đồng hồ, kể từ  khi thông báo  nội bộ  NKT kêu gọi tất cả Anh Chị Em  chúng ta  mỗi người góp 1 bàn tay để hòan tất tang lễ  cho anh Trần Văn Khánh, một cựu Biệt-Kích  thuộc toán Kern Sở Bắc  NKT đã  âm thầm từ gĩa anh em đồng đội  ra đi tại TP San Jose Bắc California - Hoa-Kỳ ngày 8 tháng 1 năm 2015 với  khá nhiều khó khăn sau đó, nhưng  nhờ  tình thương  chân tình và xót xa  thương cảm của tòan thể anh chị em NKT . cũng như  của anh chem G/Đ Phi Đòan Thần-Phong King Bee 219 (người  đã  có một thời sinh tử với anh em Biệt Kích NKT) nên việc gì  dù có khó mấy  chúng ta cũng đều hòan tất (mission completed) .
Tuy nhiên cũng xin  nói thật lòng, tuyệt đại  anh em  chúng ta  nói chung vẫn chưa có dịp biết hay gặp mặt anh Trần Văn Khánh lúc sinh thời nhưng khi  hay tin dữ, 1 người  anh em BK  vừa ra đi  trong khó khăn  thì hầu như không ai có thể ngồi yên, tâm như lửa đốt, như máu chảy ruột mềm... ngay từ phút đầu anh Trung San Jose, NT Lữ Triều Khanh North Carolina rồi đến NT Nguyễn Phan Tựu Colorado, điển hình như  qua nghĩa cử của chị qủa phụ cố Đại úy Phan Túc và các cháu  tại Miền Đông, mặc dù hiện nay đang chịu cảnh  băng gía lạnh lẽo tại Hoa-Kỳ nhưng cũng đã vội vã gởi ngay (express) $500 Mỹ Kim  đến Ban Tang Lễ  vì sợ không kịp... trong những đóng góp này có người từ Pháp quốc như anh Phan Phong Lãng đã vội chuyển tiền cấp tốc, có người từ VN như một người em trong gia đình Hắc Long đã gữi qua $50, có người lớn tuổi như một NT đã gần 90 ở xa xôi và hàng ngày lên e-mail thăm hỏi và đóng góp, có người nhỏ nhất chỉ ngoài 30 như hậu duệ của anh Lê Văn Hậu từ Florida, các đóng góp của mọi tiểu bang tĐông sang Tây và từ Nam lên Bắc, có đủ tất cả các sở của Nha Kỹ Thuật từ Biệt Hải /SPVDH cho đến Kingbee sở Không Ym, rồi sCông Tác, Sở Liên Lạc, ngay cả người làm việc lo về hài cốt ca anh tại Nghĩa Trang Đức Mẹ La vang cũng sốt sắng giúp đở chọn địa điểm tốt và đóng góp $50 hiện kim, người cuối cùng trong chương trình đóng góp là Bà quả phKingbee Võ Tuấn Kiệt từ Chicago đã hoàn tất phi v. Cùng hợp đoàn Kingbee bay lượn như vũ bão đóng góp từ khắp mọi nơi, anh Ngà từ Úc Châu đã nhờ người em từ Atlanta chuyễn sang, như thế là có sự đóng góp của Âu, Á, Úc và Mỹ châu. Đóng góp thầm lặng vẫn tiếp tục gữi về của NT Kingbee Huỳnh Văn Phố, Lôi Hổ Trương Văn Đại, Anh Vũ Thế Hưng Texas, và cãm động nhất là những nét chử nắn nón của TPB Nguyễn Hùng Anh mất hai tay với bao thư và tâm tình gữi về cho đồng đội của mình. Bao anh chị em khác  dù trong hòan cảnh khó khăn hay không khó khăn cũng đã  không thể nào làm ngơ mà  rất là  sốt sắng đáp  ứng ngay tín hiệu S.O.S  (May Day 1 May day !) như ngày nào mỗi khi  Tóan bị lâm nguy  trong rừng hay trong vùng công tác ! sự  chân tình này làm anh em  chúng ta rất cảm động, và xin được ghi nhận  dài lâu  bằng những giọt nước mắt âm thầm ...
Anh em chúng ta  đã lầm chọn đơn vị  hay lý tưởng không ?  Có lẽ đây có thể là câu  trả lời xứng đáng nhất cho tất cả anh em chúng ta, những Chiến Sĩ Vô Danh tuy chịu nhiều bất hạnh nhất trong việc giữ nước và bảo vệ nước... nhưng đồng thời  những cống hiến cho đất nước của  chúng ta cũng đã được đi vào huyền thoại Bi Hùng Ca của Nam Quân, VNCH  đã để lại nhiều gương sáng cho bao thế hệ mai sau.
Sau đây  xin được trình bày  tuần tự diễn tiến như sau :
1/. Vì không có thân nhân, nên anh em phải  đăng  tin tìm kiếm thân nhân KB Trần Văn Khánh, theo như luật định tại Hoa-Kỳ như sau:
 alt
2. Sau thời gian  tìm kiến thân nhân BK Trần Văn Khánh không có hiệu qủa, nên  anh em đã phải  làm hợp đồng Hòa Táng với nhà qùan tại San Jose như sau :
 alt
3/. Sau Khi Hoả táng xong , tro cốt của  anh Trần Văn Khánh sẽ được an nghĩ tại Nghĩa Trang  Đức Mẹ La Vang  tại San Jose. với  giấy tờ chứng nhận đính kèm  dưới đây:
 alt
 4/. Danh sách anh chị em đã  đóng góp cho Tang Lễ Cố BK Trần Văn Khánh
Chi phí đám tang $5,132.00
Neptune Society complete services (Lê Văn Ý paid) $2,510.00

Our Lady of Lavang Niches $2,622.00


5/. Chương Trình Tang Lễ và Phủ Quốc Kỳ VNCH  cho B.K  SB.  Trần Văn Khánh.
Thứ  Sáu 13 tháng 2 năm 2015



1:00  – 3:00  giờ chiều: Thăm viếng.

3:00 -   3:30  :  Nghi thức Phủ Quốc Kỳ VNCH
3:30 – 4:00   : Linh Mục Marco Bùi quốc Khánh làm phép xác.
4:00 -  5:00   : Hội Đạo Binh Đức Mẹ Legio Maria và Hội Tương Tế đọc kinh.
5 giờ chiều    : Chấm dứt nghi thức tiễn biệt.
Địa Chỉ Nhà Qùan:
Neptune Society

798 S. 2nd St

San Jose CA 95112
Phone: 800 -225-1593
Kính Mong  anh em  tại địa phương Bắc California  cố gắng thu xếp thời gian để  tham dự Lễ Phủ Kỳ, cũng như tiển đưa lần cuối  1 đồng đội  đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Xin chân thành cám ơn tất cả  anh chị em  đã góp tay  để hòan tất tang lễ  cố BK Trần Văn Khánh được muôn vàn tốt đẹp cho dù cuộc chiến đã đi qua 40 năm.
California ngày 5 tháng 2 năm 2015.
 
TM. Ban Tang Lễ
BK. Tống Văn Thái
BK. Phạm Văn Hòa.
TH. Lê Văn Ý
Ghi Chú: Trong khi tiến hành tang lễ  cho BK Trần Văn  Khánh, chắc chắn sẽ có nhiều sơ sót  kính mong anh chị em niệm tình tha thứ  vì cũng chẳng khác gì cảnh tang gia bối rối.  
Xin bái tạ.

Danh sách đóng góp cho Tang Lễ Cố BK Trần Văn Khánh  
Anh Trương Văn Ái Nam California      $30.00
NT Kingbee Nguyễn Quý An San Jose $100.00
NT Lữ Triệu Khanh North Carolina       $100.00
Anh Phan Phong Lãng Pháp Quốc $100.00
Bà Quả Phụ Kingbee Võ Tuấn Kiệt Chicago Illinois $50.00
NT Nguyễn Phan Tựu Colorado    $300.00
Anh Nguyễn Văn Son California     $50.00
Hội Nha Kỹ Thuật / Phạm Hòa   $50.00
Anh Huỳnh Ngọc Thương Nam Cali  $30.00
Kingbee Đặng Quỳnh Nam California $50.00
Gia Đình Biệt Hải / Hải Ngoại anh Trâm Nguyễn $100.00
Gia Đình cố Đại Úy Phan Túc Boston Massachusetts $500.00
NT Hà Ngọc Oánh California   $100.00
Kingbee Dương Văn Khải Las Vegas Nevada $50.00
GĐ Kingbee Dương Ngọc Như Nam California $50.00
Kingbee Lý Lạc Long Tiên San Jose $50.00
Kingbee Hoàng Minh Tuấn Nam California $100.00
Anh Trương Văn Đại Nam California $50.00
NT Kingbee Huỳnh Văn Phố Nam California $50.00
Kingbee Bùi Tá Khánh Colorado $50.00
Anh Vũ Thế Hưng Houston Texas $50.00
Anh Đoàn Lý Đáng Georgia $30.00
Anh Trung Nguyễn San Jose  $50.00
Nguyễn Thu Vân VN C/O Lan Đặng San Diego CA $50.00
Lê Chinh con anh Lê Văn Hậu Buffalo New York $200.00
Anh Nguyễn Đức Nhữ San Jose  $100.00
Kingbee Nguyễn Hải Hoàn San Jose Bắc California $50.00
Kingbee Trần Vê Nam California $25.00
Kingbee Đào Huy Tùng Los Angeles County $50.00
Anh Nguyễn Hùng Anh Orange County $50.00
Kingbee Lụa Nguyễn San Jose $50.00
NT Lê Minh Yorba Linda California $50.00
NT Kingbee Phạm Ngọc Sâm Arizona $50.00
Kim Hoang Casper Northern California $50.00
Anh Nguyễn Xuân Ngà Australia C/O Nguyễn P. Lộc GA $100.00

Tổng Cộng $2,915.00 

 Kingbee Nguyễn Hải Hoàn, Lôi Hổ Đoàn Khánh, Kim Hoàng, 
SB Nồng Văn Hính, Lôi Hổ Nguyễn Văn Trung, Hắc Long Nguyễn Đức Nhữ, Biệt Kích Tống Văn Thái và Lôi Hổ Ngô Nguyên

 Các Chiến Hữu Nha Kỹ Thuật


Xin quý NT và quý CH cầu nguyện cho linh hồn Phêrô Trần Văn Khánh sớm về chốn Thiên đàng.
Cho một người vừa nằm xuống Phêrô Trần Văn Khánh thuộc Toán Kern Sở Bắc Nha Kỹ Thuật, xâm nhập Quảng Bình ngày 3 tháng 4 năm 1966, sau 2 tháng hoạt động, Toán bị địch quân bắt sống và bị cầm tù 18 năm tại Bắc Việt. Phê rô Trần Văn Khánh tung cánh dù bay về miền miên viễn ngày 8 tháng 1 năm 2015 tại Stanford Hospital California U.S.A.
Xin gữi bài " cỏ xót xa đưa" như một lời cầu nguyện cho Linh hồn Phê rô sớm về nước trời.
 Video